Lạm phát tăng giúp giảm nợ công

Khái niệm:: Lạm phát, Nợ công
Khối lượng tiền tệ được nâng cao, tiền mất giá, nợ quốc gia tự nhiên triệt giảm. Trong trường hợp một nước nợ gần 20 ngàn tỷ USD như Hoa Kỳ, mỗi phần trăm giảm giá Đô La có khả năng làm nhẹ bớt 200 tỷ vốn nợ.

Âu Châu cũng đã áp dụng phương pháp này sau hai cuộc thế chiến. Nợ của Đức và Pháp sau chiến tranh nhiều gấp 2 đến 3 lần số nợ hiện nay, nhưng được hóa giải nhanh chóng bởi lạm phát và phát triển. Tại Pháp, từ 1945 đến 1948, mức lạm phát trung bình là 53,23 % mỗi năm, và nợ quốc gia, trong cùng thời gian, giảm từ hơn 100 % GDP xuống dưới 20 % GDP. Ngày nay, phương pháp này không còn áp dụng được nữa, vì các quốc gia trong vùng Euro đã mất quyền ấn hành tiền tệ.

Lạm phát trong bản chất là một hình thức móc túi. Kẻ cầm trong tay 100 đồng, khi tiền mất giá 10%, chỉ còn 90 đồng. Dùng lạm phát để hóa giải công nợ không khác gì bắt toàn thể dân chúng và những người sử dụng tiền tệ của mình trên thế giới, phải đóng góp cho việc trả nợ quốc gia.

Nguồn:: Nguyễn Hoài Vân - Chính Trị - Lịch Sử: Vòng xoáy nợ nần